Trong khi đó, ở năm 2019…
23.
Đồng hồ báo thức rú lên một chập “tít tít…”.
Một đầu tóc bù xù ló ra khỏi chăn. Một cánh tay thò ra, vươn lên đầu giường quờ quạng tìm đồng hồ để tắt đi. Bàn tay đập đập hoài lên cái đồng hồ mà nó vẫn lì lợm gào toáng càng lúc càng dữ tợn.
Con người trên giường cáu kỉnh tung chăn ngồi dậy. Cô tóm lấy chiếc đồng hồ, lần mò một hồi cũng bấm trúng được cái nút tắt âm thanh đi. Lúc này, cô mới để ý thấy mặt đồng hồ đang hiện lên số ‘7:20’.
Thuỵ Khanh nheo nheo mắt nhìn về cửa sổ, thấy nắng đã đâm xuyên qua lớp rèm trắng để xâm chiếm căn phòng. Cô thắc mắc tại sao hôm nay căn phòng sáng rỡ so với mọi khi mình tỉnh dậy. À, 7 giờ 20 phút thì nắng nhiều như vầy là đúng rồi!
Hả? 7 giờ 20 phút?!
Thuỵ Khanh hốt hoảng cầm đồng hồ lên để kiểm tra lại. Trong tay cô là một chiếc đồng hồ điện tử, màu trắng, kiểu dáng đơn điệu và đang hiện số ‘7:21’. Cái đồng hồ này đâu phải của cô?
Thuỵ Khanh đưa mắt nhìn quanh căn phòng. Đây giống phòng của cô, nhưng không phải phòng cô. Cô không có cái bàn học lớn màu trắng đài các kia, cũng không có cái máy tính trông đẹp thế kia. Wow, cái đèn bàn đúng kiểu cổ điển mọt sách mà cô thích này. Cái kệ lớn ở bên cạnh bàn học thì đúng là của cô, nhưng mà nó chứa nhiều sách hơn. Trong góc phòng còn có một cái gương cao, đặt bên cạnh đó là một bình hoa ly trắng khá thục nữ.
Đây đúng là tưởng tượng về căn phòng ngủ trong mơ của cô rồi!
Thuỵ Khanh ngả người nằm lại xuống đống chăn gối, lưng bỗng đập phải một vật cứng và to. Đó là quả bóng rổ màu cam, bên trên có khắc tên “Tuấn Minh” rất quen. Chính là món quà sinh nhật mà cô vừa tặng cho cậu đây mà. Nếu đây không phải là một giấc mơ, thì làm sao quả bóng này vẫn ở chỗ cô được? Hơn nữa, cô đâu có bị khùng mà ôm một quả bóng rổ đi ngủ.
Thuỵ Khanh nằm nghiêng một bên, áp má vào chiếc gối bông êm ái, mỉm cười mãn nguyện nhìn ngắm căn phòng. Giấc mơ này dễ thương quá, cô sẽ có bao nhiêu thời gian để tận hưởng nó đây? Thường khi đang mơ mà nhận ra rằng bản thân đang mơ thì có nghĩa là chu kỳ ngủ sắp hết rồi, sắp phải tỉnh dậy rồi. Chỉ có trong mơ cô mới nhìn mọi thứ sáng rõ như vầy mà không phải đeo kính, thích thật!
Thuỵ Khanh nằm ngắm cái màn hình máy tính rất sành điệu ở trên bàn. Cô ngắm chiếc ghế bành màu trắng đặt bên cửa sổ, trên ghế để một cuốn sách đang đọc dở dang. Cô ngắm bình hoa ly, một hai cánh hoa đã rơi xuống đất. Cô ngắm một góc phòng phản chiếu vào trong tấm gương cao. Cô chợt để ý thấy một tờ giấy được dính ở trên đầu tấm gương, trong tờ giấy có ghi chữ. Cô liếc mắt nhìn đồng hồ, thấy nó đang hiện số ‘7:30’.
Chà, giấc mơ buổi sáng này dây dưa kéo dài dữ!
Thuỵ Khanh cảm thấy thần trí mình đã tỉnh táo 80% rồi mà sao vẫn chưa nghe thấy tiếng chuông báo thức gọi dậy. Một cảm giác kỳ quái mon men dâng lên. Cô quyết định bước khỏi giường, đến chỗ chiếc gương để lấy tờ giấy gắn trên đó xuống.
Đứng trước gương, Thuỵ Khanh giật bắn khi thấy hình ảnh phản chiếu trong ấy. Không phải là cô!
Cô dí sát mặt vào gương, chằm chằm nhìn: Ai đây?
Cô chớp chớp mắt liên hồi, rồi cô không chớp mắt nữa mà cứ tròn mắt nhìn cái dung nhan ở trong gương.
Giấc mơ gì lạ lùng thế này?
Thuỵ Khanh tháo tờ giấy dán hờ trên tấm gương xuống…
“Chào em, Thuỵ Khanh 17 tuổi!
Bình tĩnh nhé, đừng hét lên. Nghe này: Em đang ở năm 2019 và chị chính là em ở tuổi 30.”
Thuỵ Khanh rời mắt khỏi tờ giấy, ngây ngốc nhìn mình trong gương. Cô nghiêng đầu sang trái rồi sang phải – hình ảnh trong gương cũng làm theo. Cô đưa tay vỗ vỗ vào má mấy cái – hình ảnh trong gương cũng làm theo. Cô nhoẻn cười – hình ảnh trong gương cũng làm theo. Cô mím môi, lấy hết sức bình sinh để tát thẳng vào mặt mình một cú đau điếng… ĐAU!
Thuỵ Khanh vừa xoa xoa má, vừa đọc tiếp:
“Chị hiện giờ đang thay thế em ở năm 2006. Chị em ta sẽ đổi cuộc sống cho nhau một ngày nhé, chỉ 24 tiếng thôi. Sau khi xong việc, chị sẽ ghi chép lại mọi chuyện trong cuốn nhật ký của chúng ta để giải thích rõ cho em lý do của cuộc hoán đổi này.
Chị đã từng ở tuổi 17 nên chị sẽ không lạ lẫm, nhưng em chưa từng 30 nên chắc chắn sẽ hết hồn với những thay đổi của cuộc sống. Vì vậy, để em được an toàn, hôm nay chị đã xin nghỉ làm, em cứ ở nhà đọc sách nghe nhạc. Chị đã chuẩn bị một cuốn truyện để trên bàn cho em rồi – Phía Sau Một Cô Gái. Cuốn đó khá dễ thương, chị nghĩ em sẽ thích. Cứ nghịch váy áo và phấn son của chị nếu thích.
Have a wonderful day ☺
Thuỵ Khanh tuổi 30”
Thuỵ Khanh đọc đi đọc lại những con chữ cho đến khi bắt đầu thuộc lòng. Rồi cô buông tờ giấy xuống, áp mặt gần sát tấm gương để quan sát chị gái đang ở trong đó.
Do mới ngủ dậy nên da bị bóng dầu, nhưng láng sạch mụn. Cái niềng răng tháo rồi, hai hàm răng trắng đều trông cực thích mắt. Có lẽ việc niềng răng đã giúp bóp gọn cho khuôn mặt ốm thon lại. Tóc dài nhuộm nâu, đuôi tóc uốn hơi xoăn rất xinh. Cô mê mẩn nhất chính là đôi mắt – một đôi ngươi đen sẫm cuốn hút, không còn vẻ nai tơ ngốc nghếch, và nhất là không cần phải đeo kính thì mới thấy đường.
Chị gái trong gương nhìn kỹ thì đúng là có nhiều nét giống cô, nhưng xinh đẹp hơn cô. Cô đang rơi vào câu chuyện thần tiên ma quái dị gở gì thế này?!
Thuỵ Khanh đứng thẳng dậy, soi mình kỹ càng trong gương. Dáng hình ốm hơn, săn chắc hơn, vú bự hơn, và mặc một đồ ngủ trắng chấm bi. Cô tập trung hít thở vài cái, rồi quyết định tự tát mình thêm một cú hết lực hết sức nữa. Đau nổ đom đóm mắt!
“AAAAAAA!!!” Thuỵ Khanh không kìm được nỗi hưng phấn mà hét lên sung sướng.
Dậy thì vượt chỉ tiêu rồi!

24.
Sau nửa tiếng đồng hồ ngắm vuốt mình không biết chán trước gương, Thuỵ Khanh mới bước xuống nhà tìm đồ ăn sáng. Cô tung tăng vào bếp, thấy cha mẹ đang ngồi đối diện nhau ở bàn ăn, ai làm việc nấy. Mẹ cô nhẩn nha nhai bánh mì, tay lướt lướt một thứ gì đó trông giống như cái bảng tập viết, có màu trắng và đẹp như gương. Còn cha cô đang vừa uống cà phê vừa đọc báo.
“Good morning mummy, daddy!!” Thuỵ Khanh cố tém tém chất hồ hởi trong ngữ điệu lại, nhưng giọng vẫn cứ vút cao lảnh lót.
Cha mẹ cô cùng lúc ngước lên nhìn cô bằng ánh mắt kinh ngạc. Chuyện này đã mười năm nay không còn xảy ra: Cô tươi tỉnh, vui vẻ vào bếp, chào buổi sáng hai người bằng tiếng Anh. Mẹ cô bất giác có một cảm giác kỳ lạ, dáng điệu cô lúc này rất giống với đứa con gái nhỏ của mười mấy năm trước.
Thuỵ Khanh quét ánh nhìn ngang bàn, thấy khay bánh mì chỉ còn lại vài mẩu và hai chảo trứng nhỏ đã hết của cha mẹ, “Nay mình ăn bánh mì ốp la ạ? Mẹ làm cho con với!”
Vừa dứt lời, Thuỵ Khanh liền chột dạ khi thấy mẹ nhìn mình bằng ánh mắt khó hiểu và lúng túng.
Cha cô lên tiếng: “Sáng nay không đi làm à?”
Thuỵ Khanh ngập ngừng: “Ơ dạ… Dạ không ạ.”
“Ba mươi tuổi đầu rồi mà không biết chiên trứng mà ăn nữa à?”
“Ơ dạ…”
Mẹ Thuỵ Khanh liền đỡ lời cho cô: “Ông có để yên cho cả nhà được ăn sáng không? Thôi ngồi xuống đi để mẹ làm ốp la cho.”
Thuỵ Khanh nở một nụ cười cầu tài ngoan ngoãn với mẹ, ngồi xuống vị trí ghế quen thuộc của mình.
Cha cô nhấp môi vào tách cà phê, hướng về cô một ánh mắt dò hỏi.
Cô biết cha đang nhìn mình nên cố ý tránh ánh mắt của ông, giả lơ ngó nghiêng xung quanh bếp. Tường bếp đã đổi sang ốp đá màu trắng, nhìn rất sáng. Nồi niêu xoong chảo cũng thay mới trông đẹp và hiện đại gấp mấy lần thời của cô. Trên bậu cửa sổ nhìn ra khu vườn sau nhà bày những chậu cây nhỏ vô cùng dễ thương.
Thuỵ Khanh gợi chuyện với cha: “Chà, mấy cái cây này xanh tốt ghê, ba ha. Nhà mình chắc sắp có nhiều lộc lắm.”
Cha Thuỵ Khanh cau mày, cảm thấy không quen với cách xử sự và những lời cô nói hôm nay. Ông chỉ ậm ừ, “Ừm…”
Không gian trở nên nặng trịch, chỉ có tiếng trứng chiên xèo xèo trong chảo. Thuỵ Khanh nhìn mẹ thoăn thoắt thao tác ở bếp, lòng cô đếm từng giây chờ có trứng ăn, để lấy cớ cắm mặt xuống bàn. Cô cảm thấy mình thật thừa thãi trong căn bếp này.
Tại sao không khí trong nhà lại sượng sượng thế này nhỉ? Sao cha mẹ lại coi cô như con ghẻ vậy?
25.
Ăn sáng xong, Thuỵ Khanh trở lại phòng riêng. Cô ngồi trên chiếc ghế dài bên cửa sổ, đọc vài trang truyện mà ‘Thuỵ Khanh lớn’ chuẩn bị sẵn cho mình, nhưng đầu óc không tập trung được. Cơn tò mò cứ quấy rầy tâm trí cô.
Những chuyện đang diễn ra là thật mà sao cảm giác cứ bồng bềnh ảo ảo. Cô sắp 18 tuổi và đang ngồi trên chiếc ghế đọc sách của Thuỵ Khanh tuổi 30. Mười hai năm là quãng thời gian rất dài, nó đủ cho một đứa trẻ từ chỗ không biết chữ có thể phổng phao vào đại học và tìm kiếm khát vọng cuộc đời rồi. Vậy, mười hai năm qua đã xảy ra những chuyện gì khiến thái độ cha mẹ đối với cô lại nguội lạnh như vậy? Tại sao quả bóng rổ mà cô đã tặng Tuấn Minh lại nằm trên giường cô vậy?
Thuỵ Khanh buông cuốn sách xuống, quyết định không đọc nữa. Căn phòng này có nhiều thứ hay ho để cô khám phá hơn là một cuốn sách. Cô thôi thúc muốn tìm hiểu cuộc sống của ‘Thuỵ Khanh lớn’. Ánh mắt cô rà ngang dọc một lượt căn phòng hòng tìm điểm xuất phát cho công cuộc khảo sát của mình.
Kia rồi! Cô bước đến bàn học, và bắt đầu lục lọi túi xách của ‘Thuỵ Khanh lớn’ đang nằm trên đó. Trong túi có một cái bóp da màu đỏ sang trọng, một kính mát xịn, một thỏi son màu cam, một chùm chìa khoá nhà, một cặp tai nghe nhạc mà không có dây. Cô mở bóp ra, thấy bên trong có mấy tờ 500 ngàn và vài thẻ ngân hàng. Ở ngăn túi phía ngoài, cô tìm thấy một khối hình chữ nhật, đen tuyền, trơn lạnh, bóng sáng như gương, trông rất đẹp. Khi cô cầm nó lên, ngón tay vừa chạm vào thì nó liền “hiện hình” ra một tấm ảnh của cô. Hừ, cái này nhìn khá giống thứ mà cô đã thấy mẹ chơi ở bàn ăn lúc sáng, nhưng kích thước nhỏ hơn. Trên màn hình còn có số điện tử hiển thị ngày giờ và biểu tượng sóng di động. Cô bắt đầu phán đoán: Phải chăng đây là điện thoại cầm tay của năm 2019?
Thuỵ Khanh tìm thấy tấm danh thiếp trong một ngăn bóp:
“DƯƠNG THUỴ KHANH
Giám đốc Truyền thông
Toà nhà Da Futura, số 11 đường Catinat, tầng 16”
Ở góc trên bên trái danh thiếp có in logo công ty Phenix Capital.
Thuỵ Khanh hướng mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Cô trông thấy một tán lá đang khẽ đu đưa trong cơn gió nhẹ, có một chú chim nhỏ đang nhảy tưng tưng trên cành cây…
Cuộc sống hiện tại của cô có vẻ xịn sò, vậy tại sao lại phải ru rú ở nhà cả ngày? Tại sao không thám thính tương lai một chút? Ngày hôm nay, cô được hít thở bầu không khí thần tiên của năm 2019 cơ mà, mấy ai được nếm trải tương lai mười mấy năm sau như cô chứ?
Cô sẽ hết sức cẩn thận để không bị lạc, sẽ không gây chuyện rắc rối cho cuộc sống của ‘Thuỵ Khanh lớn’, như vậy là được rồi chứ gì? Cô chỉ muốn xem văn phòng công ty trông thế nào thôi. Cô sẽ thay một bộ đầm chín chắn, mang guốc cao gót, phấn son kỹ càng, rồi gọi taxi đến địa chỉ in trong danh thiếp, vậy là xong. Cô sẽ ở văn phòng cho đến cuối ngày, rồi về nhà ăn tối, rồi đi ngủ và sáng mai trở về tuổi 17 như bình thường. Cô vốn thông minh, chắc chắn sẽ chẳng có gì làm khó được cô đâu.
Thuỵ Khanh cười ranh ma, tự khen cái kế hoạch chỉn chu mình vừa vạch ra trong đầu.
Nghĩ là làm luôn! Cô bước đến mở tủ quần áo, rồi bị sốc. Quá nửa bên trong đó là những bộ đồ màu đen, kiểu dáng già cỗi. Chẳng lẽ đến tuổi 30 thì người ta sẽ đổi style thành kiểu phù thuỷ cưỡi chổi như thế này ư?
Leave a comment