Tình cảm phải đến từ cả hai phía thì mới gọi là tình yêu. Vậy những cảm xúc rất giống tình yêu, nhưng chỉ đến từ một phía thì gọi là gì?
**
Tôi gặp Nathan hai tháng trước, khi anh vừa chuyển đến Hannover từ Texas. Cái chất hoang dã, bất cần của chàng trai miền Tây nước Mỹ như một tia chớp rạch ngang bầu trời Hannover suốt năm suốt tháng lãng đãng, thơ mộng. Một tia chớp đầy ma lực. Nathan là chàng cao bồi hoàn hảo của thế hệ mới: lái môtô thay cưỡi ngựa, điếu thuốc luôn hờ hững trên môi và đôi mắt luôn ẩn nấp sau chiếc kính chuồn. Nhưng điều khiến tôi chăm chỉ dõi theo anh, bị hút vào anh chính là cuốn sách anh luôn kè kè bên người. Vào các giờ nghỉ, Nathan thường đứng đọc sách cạnh cửa sổ, hay trên chiếc ghế đá hay dưới bóng cây. Thỉnh thoảng tôi còn nhìn thấy anh chăm chú hí hoáy vào một cuốn sổ dày, trông như tập bút ký của các nhà văn.
Điệu Disco Của Trái Tim
Năm… bốn… ba…, “Ciao Bella”, Nathan nhếch mép cười khi đi sượt ngang qua tôi. Trái tim tôi xoay mấy vòng, nhảy cẫng lên và giậm xuống đánh bịch. Rồi nó lại xoay vòng, nhảy cẫng, giậm xuống đánh bịch.
BỊCH!
Một giấc mơ đẹp. Trái tim hưng phấn quá độ, đập điên cuồng 200 lần/phút (!) như thể tôi đang đối diện với Nathan ngoài đời thật khiến tôi rớt khỏi giường. Lồm cồm bò dậy chui vào chăn, tôi rúc đầu vào gối bông to ụ. Thừa uể oải để bắt đầu một ngày mới.
Tôi nằm nghĩ miên man về bài thi tuần trước, về trang web bán đồ cũ, về cặp kính gọng vàng mới mua, về những thứ có tên và không tên khác. Rồi đầu óc tôi lang thang vào tủ quần áo.“Cái áo thun xanh da trời sẽ hợp với cái váy nhung nâu. Hey, cái đầm ngắn màu đỏ đính một đống hạt lấp lánh sau lưng cũng ổn. Đầm đỏ, nón đỏ, giày đỏ, túi đỏ. Girl in red.”Nghĩ. Nghĩ. Nghĩ. Cuối cùng, thứ mà tôi cố tập trung để không nghĩ tới cũng chui tọt được vào những tế bào thần kinh của tôi: nụ cười của Nathan, ngạo nghễ và có một ma lực độc đáo.
Trước khi bản thân kịp hoang tưởng thêm về những chuyện ngọt ngào với Nathan, tôi nhảy khỏi giường. Tôi rất giỏi việc nặn ra những trò tuyệt diệu mà các cô gái thích làm với bạn trai: ôm thế nào cho ấm ơi là ấm, hôn thế nào cho thích ơi là thích, làm anh ấy ngạc nhiên tột độ, vân vân và rất nhiều vân vân. Nhưng vấn đề là khi tôi thành nhân vật chính trong suy nghĩ của mình, chuyện đó không bao giờ thành sự thật. Cứ như những suy nghĩ đã trở thành bùa ngải xui xẻo. Và hôm nay, tôi chẳng muốn phí thời gian nghĩ lung tung về chuyện không có cơ thành sự thật. Hôm nay, tôi chỉ mong một điều nhỏ bé và đơn giản: nhìn thấy Nathan cười, chào tôi buổi sáng. Nhưng… nếu Nathan cười và chào tôi thì đấy 90% là lịch sự xã giao. Nathan cười với tất cả mọi người anh gặp trong trường với đôi mắt ẩn sau cặp kính chuồn đen. Chỉ Chúa mới biết là khi “say hi”, anh có nhìn người đối diện hay không.
“If I Kiss Him, Will He Stop Talking?”
Katt – chị tôi ngồi trên giường vừa đọc tạp chí, thi thoảng liếc mắt nhìn tôi thử váy áo trước giờ đi học. Hôm nay tôi có lớp học chung với Nathan. Tôi muốn mình thật hoàn hảo và Katt ở đây để làm stylist cho tôi.
“Mặc ít màu đen thôi”. – Katt nói khi tôi thử vào cái váy dài màu đen.
Ôi, đấy là lý do khiến tôi yêu Katt vô cùng: chị luôn nói những câu đa nghĩa và việc tôi phải làm là chọn ý nghĩa mà mình muốn hiểu. Mặc ít màu đen trong trường hợp này là mặc một cái váy màu đen thật ngắn.
Mọi người trên đường và trong lớp đều nhìn chiếc váy không thể ngắn hơn của tôi cùng áo thun in hàng chữ “If I kiss him, will he stop talking?” trên ngực. Ngồi vắt chéo chân trong lớp, tôi hồi hộp chờ Nathan bước vào rồi ồ à nhìn tôi. Tôi hí hửng với suy nghĩ khi Nathan vào, tôi sẽ đánh bạo đến hôn vào miệng anh. Thì sao nhỉ? Nathan sẽ ngượng chín người và nổi giận với tôi. Hay anh sẽ đề nghị được hôn thêm một lần nữa? Tôi cười ranh mãnh. Tôi thấy thú vị khi nghĩ rằng mình là một đứa con gái táo tợn và hư hỏng. Tôi chờ. Giáo sư đến. Tíc tắc tíc tắc. Lớp tan. Còn mình tôi ở lại. Hôm nay Nathan không đi học. Tiu nghỉu.
Nhớ Chưa Chắc Là Yêu
Tôi rất thích ngắm Nathan. Tôi thích ngắm anh ngồi một mình trên ghế đá đọc sách hay viết lách. Tôi thích ngắm anh dựa vào cửa sổ, hút thuốc và đôi lúc đưa tay chỉnh cặp kính chuồn. Có sức hấp dẫn lạ kỳ tỏa ra từ Nathan khi anh lạc sâu một cách hào hứng vào thế giới của mình. Khi một người tập trung trọn vẹn vào điều mình đang làm, họ toát ra một sắc đẹp. Sắc đẹp của sự chủ động tồn tại.
Nhìn mãi hóa nhớ. Hôm nào không nhìn thấy Nathan, dù chỉ từ rất xa thôi, là hôm đó tôi bứt rứt khó chịu. Như lúc này đây, trên tàu điện về nhà sau một ngày dài không tìm thấy bóng dáng chàng cao bồi Texas, tôi lầm bẩm một mình “Where are you now?”.
Nhưng nhớ chưa chắc là yêu. Tình yêu luôn khiến tôi ngộp thở. Những suy nghĩ về một tình yêu nhiều và kéo dài khiến tôi ngộp thở. Tôi chưa bao giờ gom đủ tinh thần để chấp nhận chia sẻ cuộc sống với ai khác. Cuộc sống mỗi người như một đường thẳng. Khi chúng giao nhau thì tạo thành ngã tư, hết ngã tư rồi thì vẫn sẽ là một đường thẳng. Tôi không muốn để người khác xâm nhập, giao tiếp với cuộc đời mình rồi khi người ấy ra đi, cuộc sống của tôi bẻ cong hay đổi chiều.
Rồi tôi hay tự vỗ về bản thân cho những cơn nhớ đến Nathan: đó chẳng qua là một sự xâm lăng trí tuệ và trái tim. Những suy nghĩ, những ảo tưởng không đầu đuôi về Nathan chắc chắn chỉ vì nhìn trộm anh đã thành thói quen của tôi. Tình yêu – thứ con người ngàn đời ca tụng hẳn phải được cấu thành từ những nguyên tố vĩ đại và rắc rối hơn là những cái nhìn trộm, những lời trò chuyện bâng quơ trong lớp học.
Người Trẻ Với Stress
Hôm nay là chủ nhật và tôi lục cục lên mạng vào bảy giờ sáng. Tôi phải gửi cho giáo sư lớp Tâm Lý Học bài luận nháp vào ba giờ chiều để ông chỉnh sửa. Đề tài là “Người trẻ với stress”. Sau một hồi lùng sục thông tin, tôi bắt tay vào tác phẩm của mình:
“Người Trẻ và Stress
Giới trẻ ngày nay gặp rất nhiều nguồn stress. Đó có thể là vấn đề gia đình – bất đồng ý kiến với cha mẹ; hay vấn đề tại nhà trường, công sở – áp lực từ giáo viên, bạn bè, sếp, đồng nghiệp; hay vấn đề tình yêu – cãi vã với người yêu.
Nathan
Nathan
Nathan
…
Nathan
Nathan
Cách tốt nhất để đối phó với stress là tìm người nói chuyện để giải tỏa cảm xúc và suy nghĩ.”
Gửi. 2:30 chiều. Tôi có một tuần để hoàn thành bài luận nháp này, nhưng tôi chờ đến những giờ cuối mới bắt tay làm. Nước đến chân thì tôi mới có hứng nhảy. Tôi thích đặt mình dưới áp lực. Áp lực chính là thứ thúc đẩy trí sáng tạo của tôi hoạt động mãnh liệt.
2:50 chiều. Giáo sư gửi mail trả lời. “What did you write, Bella? Stress is not Nathan. I give you one more day to finish your assignment. Anyway, who is that Nathan? Do I know him?”(Em viết gì vậy Blla? Stress không phải Nathan. Tôi cho em thêm một ngày để viết. Mà, Nathan đó là ai? Tôi biết cậu ta chứ?).
Thật là một vị giáo sư hài hước. Thầy cho thêm một tuần thì chắc tôi vẫn chỉ gõ tên Nathan khắp bài luận. Thầy muốn tôi viết về stress của người trẻ thì tôi chính là ví dụ sống động nhất. Từ khi chuyển hộ khẩu vào đầu tôi sống, Nathan lấy hết tập trung và hứng khởi làm việc của tôi. Tôi cáu với chính mình vì việc nghĩ về anh chàng Nathan suốt. Anh là nguyên nhân gây stress cho tôi. Nhưng nhìn một bài luận với dãy dài toàn chữ “Nathan” xem, thật là sáng tạo!
Tình Yêu Là Mảnh Ghép Cuối Cùng?
Tôi hâm mộ tình yêu kiểu Romeo và Juliet. Tôi luôn lâng lâng ửng má mỗi khi xem cảnh lãng mạn của một đôi tình nhân trên màn ảnh, hay đọc tiểu thuyết đến đoạn ái tình ngọt ngào. Tôi luôn mong trong đời sẽ tìm được một người yêu tôi hơn chính bản thân anh ấy. Nhưng tình yêu vĩ đại là chuyện của thì tương lai xa lắm. Còn ngay lúc này, tôi chưa sẵn sàng để dấn thân vào tình yêu. Tôi luôn giữ một khoảng cách vô hình với các chàng trai. Tôi thích ngắm nhìn các anh chàng hay ho từ xa, gây sự chú ý của họ bằng những bộ cánh bắt mắt, những câu nói bông lơn, rồi thôi! Ngay khi một chàng nào phát tín hiệu muốn cặp đôi là tôi biến mất.
Có những lúc tôi cảm thấy mình đang bước đi, đang hít thở trong một không gian vô vị. Tôi cảm nhận được sự bấp bênh trong chính mình. Cuộc sống của tôi thiếu một mảnh ghép để trở thành hoàn hảo. Nhưng tôi không tin tình yêu chính là mảnh ghép cuối cùng đó. Từ lâu lắm rồi, tôi có niềm tin vững chắc rằng tình yêu không là món ăn chính trong bữa tiệc cuộc sống. Nó chỉ là gia vị cho thêm đậm đà, có thì tốt, không có cũng chẳng chết ai. Chỉ là chịu khó ăn nhạt đi một chút.
Nằm trên giường chờ giấc ngủ, lặng im trong bóng tối, tôi quyết định sẽ chấm dứt chuyện với Nathan trước khi nó kịp bắt đầu. Không như những lần trước, tôi sẽ không cố gắng tán tỉnh Nathan rồi biến mất tăm. Linh cảm nói rằng nếu dấn thân vào thì có thể tôi sẽ không rút ra được. Đã đến lúc quay trở lại nhịp sống bình thường. Cuộc sống có nhiều thứ để cố gắng, hơn là chuyện nghĩ mãi về một chàng trai mà chẳng biết nên làm gì với anh ta trong tương lai. Tôi thưởng cho quyết định đứng đắn của mình bằng những phút thả lỏng mường tượng về Nathan đọc sách bên cửa sổ. Sẽ là lần cuối cùng tôi ám ảnh mình bằng hình ảnh anh ấy.
Tôi Lên Chuyến Xe Buýt Này!
Tôi có người mẹ lạ kỳ nhất thế giới. Mẹ tôi tin vào tử vi các chòm sao một cách sùng bái. Mẹ đọc sách về các chòm sao để nuôi dạy con gái. Bạch Dương là cung của tôi. Suốt từ ngày thơ bé đến giờ, mẹ luôn cố công nuôi dưỡng tôi thành một cô gái cung Bạch Dương hoàn hảo: độc lập, tham vọng và quyết đoán. Và theo tử vi Ai Cập, tôi được sinh ra dưới sự bảo vệ của Osiris, vị thần của Cái Chết. Nếu một cô gái Osiris biết yêu quá sớm, cô ấy sẽ sa đà và nhanh chóng quên mất những dự định cuộc sống khác của mình. Cô ấy chỉ mờ mắt tuân theo tiếng ái tình thì thầm. Mẹ cũng tin vào điều đấy. Mẹ thường bất an khi biết chuyện tôi đang đong đưa với anh chàng nào đó, rồi hỉ hả ra mặt khi tôi báo tin đã tạm biệt chàng trai ấy.
Có phải vì bên cạnh người yêu, một cô gái sẵn sàng hy sinh ước mơ cá nhân để đổi lấy hạnh phúc? Có phải các chàng trai là nguyên nhân khiến thế giới ít nữ vĩ nhân? Trong quá khứ các nữ vĩ nhân tiềm năng đều gặp một chàng trai rồi dừng lại, an phận với cuộc đời mới?
Có phải đấy là điều mẹ tôi nghĩ khi bà quyết định ly hôn mười năm trước, đưa chị em tôi sang Đức vì nơi đây có tương lai hứa hẹn hơn cho những công trình nghiên cứu của? Bố thì ở lại Việt Nam. Tôi không biết mẹ đúng hay sai. Mẹ đánh đổi hạnh phúc gia đình để lấy hạnh phúc trong sự nghiệp. Mẹ lạnh lùng lúc ra đi. Mẹ lạnh lùng trong suốt mười năm. Mẹ luôn tỏ ra bằng lòng với cuộc sống, công việc kể từ ngày rời Việt Nam. Tôi chưa từng thấy mẹ nhớ nhà hay thoáng chút nhớ bố. Nhưng vừa rồi tôi lại thấy mẹ khóc lặng lẽ bên cửa sổ, sau khi biết tin bố sắp tái hôn. Đã mười năm rồi…
Không bao giờ chờ một chàng trai hay một chuyến xe buýt, vì sẽ luôn có chuyến tiếp theo. Nhưng nếu có thể lên chuyến xe này, tại sao tôi phải để lỡ nó?
“Em Yêu Anh”
Trên con đường đá trong khuôn viên trường, vừa đi vừa dùng mũi giày nửa hất nửa hứng những bông tuyết rơi gần chạm mặt đất, tôi nhìn thấy Nathan không xa, đang ngồi trên bậc tam cấp, chúi mũi vào một cuốn sách. Tôi mím môi, chạy lại chỗ Nathan, e hèm một tiếng để thông báo sự có mặt của mình và…
“Em yêu anh.”
Nathan ngước lên nhìn tôi, mặt nghệch ra. Anh chẳng hiểu tôi đã nói gì. Còn tôi thì đã nhanh chân quay phắt bỏ đi. Ơn Chúa, cũng may tôi đã nói bằng tiếng Việt!
**
Cái cảm xúc rất giống tình yêu đến từ phía tôi trước chính là nhen nhóm của tình yêu. Những điều xảy ra với chúng tôi sau lần tôi lấy hết can đảm nói “Em yêu anh” chứng minh điều ấy. Tình yêu… Thường sẽ bắt đầu trước với một người và nếu có duyên, nó sẽ dẫn truyền sang người kia.
##
Leave a comment